🕒 Cập nhật: 30/07/2026 · 📚 Nguồn: Y văn lâm sàng chuẩn (tham khảo: Brenner and Rector's The Kidney)
📖 Tổng quan bệnh học
Định nghĩa: Bí tiểu là một triệu chứng đặc trưng bởi tình trạng không thể đi tiểu hoặc đi tiểu không hết. Trên lâm sàng, nó có thể biểu hiện dưới dạng bí tiểu hoàn toàn hoặc không hoàn toàn, cấp tính hoặc mạn tính. Bệnh nhân có thể cảm thấy đau dữ dội vùng hạ vị trong trường hợp cấp tính hoặc khó chịu âm ỉ nếu mạn tính, thường kèm theo các triệu chứng đường tiểu dưới khác.
Dịch tễ: Bí tiểu là một triệu chứng thường gặp trong nhiều bệnh lý khác nhau của hệ tiết niệu và các hệ cơ quan liên quan. Triệu chứng này có thể xuất hiện ở nhiều đối tượng, đặc biệt hay gặp ở nam giới lớn tuổi do các nguyên nhân như phì đại tiền liệt tuyến. Nó cũng liên quan đến các bệnh lý thần kinh và việc sử dụng một số loại thuốc.
Cơ chế bệnh sinh: Bí tiểu xảy ra do sự cản trở dòng nước tiểu ra khỏi bàng quang hoặc do rối loạn chức năng co bóp của bàng quang. Các cơ chế bệnh sinh chính bao gồm tắc nghẽn cơ học đường tiểu dưới, rối loạn chức năng thần kinh điều khiển bàng quang, và tác dụng phụ của một số loại thuốc. Ngoài ra, các tình trạng nhiễm trùng hoặc viêm cũng có thể góp phần gây ra triệu chứng này.
Phân loại: Bí tiểu có thể được phân loại dựa trên thời gian khởi phát thành cấp tính hoặc mạn tính. Ngoài ra, triệu chứng này còn được phân loại theo mức độ hoàn toàn hoặc không hoàn toàn. Việc phân loại theo nhóm nguyên nhân cũng rất quan trọng, bao gồm tắc nghẽn cơ học, nguyên nhân thần kinh, do thuốc, hoặc nhiễm trùng/viêm.