🕒 Cập nhật: 30/07/2026 · 📚 Nguồn: Y văn lâm sàng chuẩn (tham khảo: Adams and Victor's Principles of Neurology)
📖 Tổng quan bệnh học
Định nghĩa: Chóng mặt là một triệu chứng chủ quan, được mô tả trên lâm sàng với nhiều tính chất khác nhau. Bệnh nhân có thể cảm thấy xoay tròn (vertigo), bồng bềnh, choáng váng hoặc mất thăng bằng. Đây là một cảm giác khó chịu về sự định hướng không gian hoặc sự ổn định của cơ thể.
Dịch tễ: Chóng mặt là một triệu chứng phổ biến, thường gặp trong thực hành lâm sàng. Nó có thể ảnh hưởng đến nhiều đối tượng bệnh nhân và là một lý do thường xuyên khiến người bệnh tìm kiếm sự chăm sóc y tế.
Cơ chế bệnh sinh: Chóng mặt là kết quả của sự rối loạn trong các hệ thống duy trì thăng bằng và định hướng không gian của cơ thể. Các cơ chế bệnh sinh có thể liên quan đến hệ thống tiền đình (ngoại biên hoặc trung ương), hệ thống tim mạch, các rối loạn chuyển hóa/nội tiết hoặc yếu tố tâm lý. Sự mất đồng bộ thông tin từ các giác quan (thị giác, tiền đình, cảm thụ bản thể) cũng góp phần gây ra triệu chứng này.
Phân loại: Chóng mặt có thể được phân loại dựa trên tính chất cảm giác mà bệnh nhân trải nghiệm, bao gồm chóng mặt xoay tròn (vertigo), cảm giác bồng bềnh, choáng váng hoặc mất thăng bằng. Ngoài ra, triệu chứng này còn được phân loại theo nhóm nguyên nhân hoặc hội chứng liên quan. Các nhóm nguyên nhân chính bao gồm tiền đình ngoại biên, tiền đình trung ương, tim mạch, chuyển hóa/nội tiết và tâm lý.