📖 Tổng quan bệnh học
Định nghĩa: Ù tai là cảm giác chủ quan nghe thấy âm thanh trong tai hoặc đầu mà không có nguồn âm thanh bên ngoài, thường được mô tả là tiếng ve kêu, tiếng ù, tiếng rít hoặc tiếng đập mạch.
Dịch tễ: Ù tai là một triệu chứng phổ biến, ảnh hưởng đến khoảng 10-15% dân số trưởng thành. Tần suất mắc bệnh tăng theo tuổi và thường liên quan đến mất thính lực, đặc biệt ở người cao tuổi và những người tiếp xúc với tiếng ồn.
Cơ chế bệnh sinh: Cơ chế bệnh sinh của ù tai rất phức tạp, thường bắt nguồn từ tổn thương tế bào lông ngoài ở ốc tai, gây ra sự thay đổi trong tín hiệu thần kinh truyền đến não. Sự thiếu hụt tín hiệu đầu vào từ ốc tai có thể dẫn đến sự tăng hoạt động bù trừ (hyperactivity) của các neuron trong vỏ não thính giác trung ương. Điều này tạo ra cảm giác âm thanh ảo mà bệnh nhân nhận thức là ù tai, liên quan đến sự tái cấu trúc (plasticity) của hệ thống thính giác trung ương.
Phân loại: Ù tai được phân loại thành ù tai chủ quan và ù tai khách quan. Ù tai chủ quan là dạng phổ biến nhất, chỉ bệnh nhân nghe thấy, thường liên quan đến mất thính lực thần kinh giác quan. Ù tai khách quan hiếm gặp hơn, có thể được người khám nghe thấy, thường do các nguyên nhân mạch máu hoặc cơ học có thể xác định được.